Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Thằng bé hát rong | Chia sẻ kiến thức SEO, Marketing miễn phí, tamducviet.com

 (PL&XH) - Chiếc ô tô đưa tôi từ Hải Hậu về TP. Lắc lư. Nắng chao đảo xuyên vào ô cửa kính. Thằng bé tay ẵm đứa em chưa đầy năm đang ngủ say trong cái chăn chiên nhàu nát và bẩn. 

Tôi nao nao buồn. Lời hát cứ xoáy vào tai tôi, nhức và buốt… “Thân nghèo đói, đi hát rong kiếm tiền nuôi em…”. Cuộc sống dù văn minh đến đâu vẫn còn những cảnh đáng thương đến thế. Hành khách bắt đầu xì xào bình luận. Rốt cuộc thì họ đều sờ đến túi mình rồi lặng lẽ bỏ vào cái nón rách của thằng bé hát rong một vài nghìn đồng. Tôi không còn tiền lẻ. Và tôi muốn cho nó hẳn chục nghìn kia. Sợ mọi người nghĩ rằng mình muốn “chơi trội” nên tôi đành ngồi im. Nó vẫn hát, bài nhạc sến buồn đến nẫu ruột. Tôi khóc. Một vài hành khách nhìn tôi, không tỏ vẻ ngạc nhiên. Vâng, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi người ta biết rơi nước mắt thương cho sự đói khổ của đồng loại.



Xe vào bến. Mọi người tíu tít xuống xe. Thằng bé hát rong cũng xuống. Nó bảo rằng “nhà” của nó là góc của cái nhà chờ to đùng ở phía kia.
Tôi ngồi chờ người nhà đến đón. Tôi nhìn quanh để tìm thằng bé hát rong nhưng nó đã lặn đâu mất tăm. Nhanh như có phép vậy. Buồn. Tôi ngồi phịch xuống đất. Chờ đợi. Tôi ân hận vì đã không cho nó một xu trong khi sẵn sàng đổ nước mắt khóc cho sự khốn khổ của nó. Tôi giận mình đã có những ý nghĩ buồn cười đến rồ dại.

Bỗng dưng tôi lại nhìn thấy nó. Tay nó không ẵm đứa nhỏ. Không có cái bị cói trên tay và áo quần thì nguyên như cũ. Chắc nó đã đặt em ngủ ở đâu đó và đi hát. Tội nghiệp!

Tôi vội vàng tới chỗ nó đứng. Tôi sẽ trút hết những đồng cuối cùng của mình cho nó. Những kẻ như thế không đáng thương sao được? Tôi chưa kịp tới nơi thì có một thằng bé khác có vẻ mặt nghịch ngợm lao đến chỗ nó và hỏi dồn dập:
- Thế nào, hôm nay đủ ăn không?
Chắc là bạn “đồng nghiệp” của thằng hát rong. Tôi cụt hứng, bèn ngồi lại bên bậc tam cấp sau cái cột xi măng nơi hai đứa đang nói chuyện. Tôi sẽ nói với thằng hát rong về sự cảm thông của mình sau khi đứa bạn nó đi khỏi. Và câu chuyện giữa hai kẻ ăn mày lọt vào tai tôi.
- Chẳng đáng bao mày ạ! – Thằng hát rong trả lời bạn. Hôm nay mụ ấy đòi tao nhiều quá. Mụ kêu trời lạnh, con bé rét cóng và hình như tao đã để nó khóc nhiều nên nó mệt.
- Thế mấy?
- Mười lăm. Mọi khi thì chỉ mười thôi, cay quá. Từ mai tao cóc thuê mụ ấy nữa. Tao đi hát một mình, bao nhiêu ăn cả, khỏi lo nghĩ. Bế đứa bé trên tay tao thấy thế nào ấy. Nó mà khóc thì tao không làm sao cho nó nín được.
- Nhưng có nó thì người ta dễ móc tiền trong túi cho mày hơn. Mày tưởng chỉ có tiếng hát mà moi được tiền của thiên hạ hử? Chưa có ai thèm khóc vì vài câu vọng cổ rè rè của mày đâu.
- Khinh nhau thế! Hôm nay trên chuyến Hải Hậu tao hát, có một con nhỏ học trò tầm tuổi bọn mình khóc sụt sùi đấy. Nhưng nó lại chẳng bỏ vào nón tao một xu sứt nào cả. Thế mới điên người chứ!
- Ôi dào! Chắc gì nó đã khóc vì cảm động (!). Cái dạng con gái làm bộ làm tịch tí nhưng lại bủn xỉn nhất đời.
- Còn mày?
- Không có gì. Hôm nay là ngày chó chết! Mà thôi, kiếm cái gì ăn đã. Đói quá rồi.
Thằng “ăn mày” có vẻ mặt nghịch ngợm chạy mất. Thằng hát rong mà tôi vừa khóc vì thương cho sự đói khổ của nó thì vừa đi vừa huýt sáo.

Quỳnh Trang


marketing online, học marketing, marketing, email marketing, marketing la gi, marketing can ban, internet marketing, chiến lược marketing, online marketing, search engine optimization, quảng cáo online, facebook marketing, học marketing online, marketing online hiệu quả, marketing trực tuyến, video marketing, học marketing ở đâu, hoc marketing o dau

Chia sẻ kiến thức SEO, marketing online miễn phí, các tài liệu do tôi sưu tầm và viết lại một cách dễ hiểu nhất cho tất cả mọi người.

Vui lòng truy cập vào website để xem thêm các thông tin hữu ích :  tamducviet.com  

Nguồn: phapluatxahoi.vn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét